Văn hóa tình dục kì lạ ở Nhật Bản

Những câu chuyen la viet nam và chuyen la the gioi: Nhật Bản là một trường hợp đặc biệt trong cộng đồng các nước Á Đông trong quan niệm về tình dục. Ở đây, tình dục không chỉ đơn thuần là nhu cầu sinh lý cơ bản mà đã gắn liền với sự hình thành, phát triển của lịch sử và văn hóa Nhật Bản. Một nước Nhật cổ kính với truyền thống trọng lễ nghĩa lại là cái nôi của ngành công nghiệp tình dục sôi động và phát triển bật nhất trên thế giới.
Nhắc đến Nhật Bản, nhiều người sẽ nghĩ ngay đến một dân tộc có tinh thần thượng võ, với những võ sĩ Samurai sẵn sàng tử vì đạo hay môn võ sumo cổ truyền trứ danh. Nhiều người cũng sẽ không quên một nền ẩm thực đặc sắc với nghệ thuật trà đạo tinh tế và món sushi đã quảng bá hình ảnh đất nước mặt trời mọc trên khắp  Nhưng ngày nay, người ta nhớ đến Nhật Bản không phải vì võ thuật, cũng chẳng phải vì ẩm thực, mà bởi “cơn bão sex” đang hoành hành mạnh mẽ ở đất nước này. Một điều đặc biệt, Nhật Bản là đất nước châu Á hiếm hoi, nơi người dân có tư tưởng rất cởi mở và tự do về tình dục, thậm chí còn “thoáng” hơn nhiều nước phương Tây.
Nữ sinh thoải mái làm thêm bằng cách bán thân lấy tiền tiêu
Đến Nhật Bản, người ta có thề bắt gặp đủ loại dịch vụ mua bán thân xác từ công khai đến trá hình, với những thông tin quảng cáo giăng mắc khắp các ga tàu điện ngầm hay tràn ngập trên mạng internet. Đối tượng “mua bán” dịch vụ đặc biệt cũng rất phong phú, với đủ mọi độ tuổi và ngành nghề, từ học sinh, sinh viên, đến những bà nội trợ, nhân viên văn phòng hay thậm chí cả những ông lão bảy, tám mươi tuổi.
Mấy chục năm trở lại đây, khi Nhật Bản dần bị Tây hóa và lao vào vòng quay của sự phát triển kinh tế, thì khái niệm trinh tiết cũng không còn xuất hiện trong văn hóa của người dân nước này. Giải thích cho điều này, ông Yumi Yamaashlta, một nhà nghiên cứu về mại dâm ờ Nhật Bản cho biết, xã hội càng phát triển, khiến con người bị cuốn vào những nhu cầu về vật chất và sự hào nhoáng bề ngoài, đặc biệt là giới trẻ.
Những bộ cánh hàng hiệu, mỹ phẩm của những thương hiệu nổi tiếng hay những chiếc điện thoại, máy tính đời mới trở thành mục tiêu của nhiều người, giúp họ khẳng định vị trí của mình trong mắt bạn bè, đồng nghiệp. Và, để có đủ tiền chạy theo những cám dỗ của vật chất, nhiều cô gái trẻ đã chọn cách bán thân.
 Nếu so sánh với số tiền công ít ỏi khi làm những công việc lao động phổ thông, rõ ràng, 1 giờ vui vẻ với khách, giúp nhiều cô gái kiếm được số tiền cao gấp 40 – 50 lần. Đó cũng chính là lý do khiến hiện tượng nữ sinh và sinh viên Nhật Bản đua nhau bán thân lấy tiền. Với sự bùng nổ của công nghệ thông tin, chỉ cần vài thao tác đơn giản, một cô gái có thể tự quảng cáo và tìm khách hàng cho chính mình.
Một cách phổ biến mà những nữ sinh Nhật Bản thường làm là chụp ảnh cơ thể, kèm theo số điện thoại, sau đó dán tại những ga tàu điện ngầm, những bến chờ xe bus, hay thậm chí là đăng công khai trên nhiều tuyến phố đi bộ. Nhiều nữ sinh còn quay những video khiêu dâm và tung lên mạng internet để chào mời khách. Nếu không muốn công khai danh tính, những nữ sinh này có thể đăng ký làm thành viên của các câu lạc bộ điện thoại, một loại câu lạc bộ mại dâm trá hình. Khi khách hàng gọi điện đến và trả một khoản phí dịch vụ, nhân viên câu lạc bộ sẽ nối máy đến các nữ sinh. Sau đó, tự khách hàng và nữ sinh sẽ thỏa thuận mức giá và địa điểm.
Đôi khi, nhiều nữ sinh lại hợp tác với các bạn nam trong lớp, tự thành lập một đường dây của riêng mình với sự phân công chuyên nghiệp. Các nam sinh có nhiệm vụ tìm khách hàng, trả giá và chọn địa điểm. Trong khi đó, nữ sinh này chỉ quan tâm đến việc phục vụ khách hàng. Được biết, số tiền tối thiểu 1 nữ sinh kiếm được sau mỗi lần đi khách là 70.000 Yên, tương đương với gần 15 triệu đồng Việt Nam. Đó là chưa kể đến tiền boa của khách, nhiều khi các nữ sinh kiếm được cả trăm ngàn yên mỗi tối. Chính vì kiếm được tiền quá dễ dàng, nên nhiều nữ sinh đã không thoát khỏi những cám dỗ và lao vào con đường bán thân từ khi mới 14, 15 tuổi. Thậm chí, trong tiếng Nhật hiện đại còn có những từ lóng đề chỉ việc mua bán dâm nữ sinh như “hẹn hò được trả phí” hay “quan hệ có trợ cấp”.

Rất nhiều nữ sinh vị thành niên kiếm tiền bằng cách làm chụp hình hoặc đóng phim gợi cảm
Quan hệ với gái mại dâm không bị đánh giá vào đạo đức
Theo một nghiên cứu thì trong 100 nữ sinh THCS, có 13 em thường xuyên bán dâm để lấy tiền tiêu. Khi lên bậc THPT, con số này đã tăng lên gấp đôi là 26 em và cho đến bậc đại học, con số, này còn cao gấp nhiều lần. Ngoài lý do kiếm tiền để thỏa mãn nhu cầu chưng diện của bản thân, một trong những lý do khiến nhiều nữ sinh Nhật Bản lao vào con đường bán thân chính là cách nhìn nhận rất thoáng về tình dục của người dân nước này. Họ không quy chụp những quan hệ liên quan đến tình dục vào vấn đề đạo đức, mà coi đó như một nhu cầu tất yếu của con người, như việc ăn và chơi vậy. Thậm chí, nhiều cô gái còn coi thân xác của mình là những món hàng và phải tranh thủ tận dụng để kiếm tiền, làm lợi cho bản thân trước khi bị “mất giá”, tức là bị già nua và xấu xí.
Làm “chuyện ấy” với nữ sinh là điều mà bất cứ đàn ông Nhật Bản nào cũng muốn trải qua một lần, đặc biệt là những người đàn ông lớn tuổi, muốn tìm những cảm giác mới lạ. Bởi thế, việc nữ sinh bán thân đã không còn xa lạ trong văn hóa Nhật Bản. Mặc dù vậy, hầu hết những nữ sinh đi theo con đường bán thân đều giấu kín việc này với gia đình và người yêu của họ.
Nhiều nữ sinh tâm sự vài năm tới, họ sẽ lấy chồng và ở nhà làm nội trợ như biết bao cô gái khác. Nhưng khi chồng của họ xách cặp đi làm, họ sẽ lại tiếp tục đi khách để lấy tiền tiêu như nhiều bà nội trợ ở Nhật khác. Đối với người Nhật Bản, tình dục và tình yêu là hai khái niệm hoàn toàn khác nhau. Tình dục là nhu cầu sinh lý, để kiếm tiền và không đòi hỏi tình yêu.
Bởi vậy, ở Nhật mới có chuyện trớ trêu như không chỉ học sinh mà cô giáo cũng đi bán dâm, hay con gái và mẹ cùng đi tiếp khách để lấy tiền mua đồ. Mới đây nhất, một cô giáo 29 tuổi ở thành phố Osaka đã bị đình chỉ công tác, sau khi cô này bị phát hiện có nghề “làm thêm” là gái gọi. Được biết, cô giáo trên đã nợ 2 triệu yên tiền mua sắm quần áo và quyết định bán thân để trả nợ. Cô đã đăng ký làm nhân viên “dịch vụ chăm sóc sức khỏe” tại một khách sạn và kiếm được 1,6 triệu yên trong nửa năm, trước khi bị phát hiện.
Đóng góp không nhỏ cho sự phát triển của ngành công nghiệp tình dục trong nước phải kể đến lực lượng khách hàng hùng hậu, chính là đàn ông Nhật Bản. “Trăng hoa” được coi là một đặc quyền cùa nam giới nước này. Đàn ông Nhật Bản cũng cho rằng mình may mắn hơn đàn ông phương Tây, bởi không phải chịu trách nhiệm trong những mối quan hệ với phụ nữ. Cứ đến giờ tan sở, đàn ông lại rủ nhau đến những câu lạc bộ, những quán bar sex để xem những màn múa thoát y của vũ nữ, hay vui vẻ với gái gọi. Thậm chí, những giờ nghỉ trưa ngắn ngủi cũng được đàn ông Nhật Bản tận dụng để thư giãn và thưởng thức những trò vui phóng túng.
Đàn ông Nhật Bản coi đây là cách thư giãn sau những giờ làm việc căng thẳng. Đối với họ, đó đơn giản là một trải nghiệm tình dục mới lạ ở một địa điềm khác. Nó cũng gần giống với việc đưa vợ của mình đến “những khách sạn tình yêu”, một loại hình nhà nghỉ dành cho những cặp vợ chồng. Đàn ông Nhật Bản cho biết những ngôi nhà ở các thành phố lớn thường rất chật chội và có con nhỏ, vì vậy họ thường đưa vợ đến khách sạn đề tìm cảm hứng mới lạ.
Một điều có lẽ cũng ít người biết về văn hóa tình dục của Nhật Bản, Nhật Bản là đất nước duy nhất trên thế giới tồn tại hình thức làm “chuyện ấy” trong tư thế bị trói và coi nó là nghệ thuật. Người phụ nữ sẽ được trói bằng dây thừng và treo lên trong tình trạng khỏa thân. Tuy nhiên, việc trói vẫn đảm bảo cho người phụ nữ được thoải mái về thể xác và giải phóng được tinh thần, để mang đến những khoái cảm trong “chuyện ấy”.
Tiếp cận với đời sống tình dục của người Nhật Bản, mới thấy nó khác xa so với vẻ ngoài lạnh lùng và tác phong công nghiệp của người dân nước này. Bỏ qua những đánh giá, quy chụp đạo đức và hệ lụy, người dân Nhật Bản vẫn tự hào thừa nhận tình dục là một phần không thể thiếu trong đời sống. Chính nó đã góp phần tạo nên nét văn hóa đặc sắc của người dân xứ sở hoa anh đào.
Những phong tục kì lạ
Tiêu biếu phải kể đến lễ hội Kanamara di thường được tổ chức hàng năm ở Kawasaki, Nhật Bản. Mọi người sẽ cùng tham gia một lễ hội diễu hành sôi động với các thức ăn, hóa trang và mô hình điêu khắc “của quý” ngoại cỡ làm từ “daigo” (một loại củ cải khổng lồ của Nhật). Việc chạm vào những linh vật thiêng liêng của lễ hội này sẽ đem lại may mắn và an lành cho du khách.
Văn hóa tình dục kỳ lạ ở Nhật!
                                                        Du khách quốc tế tở ra rất hào hứng với "lễ hội của quý" ở Nhật
Tình dục cũng có ảnh hưởng không nhỏ tới văn hóa ẩm thực của người Nhật. Thưởng thức món sushi truyền thống được bày biện khéo léo trên thân thể người phụ nữ được xem là một loại hình nghệ thuật độc đáo, được biết đến với tên gọi Nyotaimori . Người Nhật xem đây là một sự cộng hưởng 2 giá trị thẩm mĩ: vẻ đẹp thanh thoát của con người và hương vị sushi tinh tế.
 Món ăn truyền thống của Nhật cũng được “gợi cảm hóa”.
Ngành "công nghiệp không khói" siêu lợi nhuận
Thương mại tình dục là một trong những ngành đạt lợi nhuận cao nhất ở Nhật Bản với hơn 83 tỷ USD, gấp 10 lần lợi nhuận của hãng Toyota. Với bản chất cầu toàn của mình, người Nhật luôn muốn tạo nên những giá trị hoàn hảo. Do đó những lĩnh vực liên quan đến tình dục cũng được phát triển ở mức cao như điện ảnh hay các sản phẩm phụ trợ cho “việc ấy”. Thậm chí một chiếc bao cao su cũng được làm ra theo những chuẩn mực và yêu cầu cực kì khắt khe: mỏng, bền, thẩm mĩ mà vẫn mang đến cảm xúc trọn vẹn nhất. Điều đó khiến những thương hiệu “áo mưa” Nhật Bản, tiêu biểu như True X cũng rất khác biệt so với các sản phẩm cùng chủng loại.
 Không giao hợp là không phạm luật
Theo Luật Phòng chống mại dâm mà Nhật Bản thông qua năm 1956, mại dâm là bất hợp pháp. Nhưng trên thực tế, những lỗ hổng pháp lý, cách giải thích luật linh hoạt và việc thực thi lỏng lẻo khiến ngành công nghiệp sex của Nhật Bản phát triển mạnh, doanh số khoảng 2.300 tỷ yen (24 tỷ USD) mỗi năm.
Ở Nhật Bản, công nghiệp tình dục không đồng nghĩa với mại dâm. Vì luật pháp nước này định nghĩa mại dâm là “giao hợp với người không quen để được trả tiền” nên hầu hết câu lạc bộ sex cung cấp dịch vụ không giao hợp để được công nhận.
Sau khi đến thăm Nhật Bản và chứng kiến sự phát triển của ngành công nghiệp tình dục nước này, Joan Sinclair, tác giả của cuốn sách Pink Box, mỉa mai rằng ngành công nghiệp sex của Nhật Bản “cung cấp mọi thứ có thể tưởng tượng ra trừ sex”.
Vì định nghĩa mại dâm chỉ giới hạn ở hành động giao hợp, nên nhiều hành vi khác như sex qua đường miệng, đường hậu môn,… đều không phạm pháp. Ngành công nghiệp tình dục ở Nhật Bản hoạt động dưới nhiều vỏ bọc khác nhau, nhưng đằng sau nó là gì thì ai cũng hiểu. Vùng đất xà phòng là các nhà tắm nơi khách hàng được nhân viên tắm rửa và phục vụ.
Các cửa hàng sức khỏe thời trang và salon hồng cung cấp dịch vụ massage hoặc thẩm mỹ, và câu lạc bộ hình ảnh gần giống như vậy. Kabukicho – khu đèn đỏ ở quận Shinjuku của thủ đô Tokyo – chỉ rộng 0,34 km2, nhưng có tới 3.500 dịch vụ sex, câu lạc bộ thoát y, câu lạc bộ nhìn trộm, các mảnh đất xà phòng, ngân hàng người yêu, cửa hàng người lớn, câu lạc bộ điện thoại tình dục, quán karaoke…
Có thể nói tình dục phản ánh trong rất nhiều các khía cạnh của xã hội Nhật Bản và thực sự là một yếu tố quan trọng trong đời sống vật chất và tình thần của người dân xứ Phù Tang.
 Theo:http://tintuc.vn/chuyen-la-do-day/van-hoa-tinh-duc-ki-la-o-nhat-ban-1918

Related

Chuyện Lạ 4623581803776443036

Đăng nhận xét

emo-but-icon

Bài đăng phổ biến

item